Không ngờ lại được cho vào thuận lợi đến vậy...
Mãi đến khi bước vào Bắc Lang thành, Thẩm Thất vẫn cảm thấy có chút hoảng hốt. Hắn đưa ánh mắt phức tạp nhìn Trần Khanh, thầm nghĩ vị chủ thượng này của mình, dường như dù phải đối mặt với thứ gì đi chăng nữa thì cũng luôn có cách giải quyết.
Nghĩ vậy, hắn lại mỉm cười. Chẳng phải trước nay ngài ấy vẫn luôn như thế sao? Tại sao lần nào bản thân cũng phải kinh ngạc đến vậy nhỉ?
"Cuộc sống ở Bắc Lang thành dường như chẳng hề bị ảnh hưởng gì nhỉ." Trần Khanh nhìn quanh, lên tiếng.




